suthatconggiao suthatconggiao suthatconggiao suthatconggiao suthatconggiao
1 2 3 4 5

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

ĐÂY !! Thiên chúa của những người theo đạo thiên chúa

LTS: Đây là bài viết làm đậm nét thêm những nhận định của Richard Dawkins về God trong cuốn "The God Delusion". Tác giả dùng chính những điều trong "thánh kinh" để chứng minh những nhận định đó. Một điểm cần lưu ý, trong bài này tác giả không dùng những ngôn ngữ của những nhà truyền giáo đã "chọn" một cách độc đoán để dạy cho tín đồ, nhưng là những từ ngữ phổ quát trong dân gian. Vì thế những tín đồ Ca-tô giáo sẽ nghe không quen. Từ "Cha" đặc biệt dùng trong Công-giáo, nhưng đối với văn hóa Việt Nam, từ này chẳng những không có gì khác hơn "Bố", lại có khi còn kém thân mật hơn. Cũng vậy, từ "sanh" hay "đẻ" đều có ý nghĩa tương tự, và vân vân .... Từ góc nhìn của những người lương, chưa bị huấn luyện "phải" dùng những danh từ đó theo một ý nghĩa đặc biệt nào, những từ ngữ tương đương như thế được xem là "khách quan", mặc dù có thể những người Công giáo cho là "báng bổ" thần thánh, một tội danh được tôn giáo này đặt ra để "kết án" những người không chịu "tôn trọng" những sản phẩm tưởng tượng của Giáo hội Công giáo Roma (SH).


Thiên Chúa của những người theo đạo Thiên Chúa là Thiên Chúa trong Cựu Ước, bố của Giê-su nhưng cũng là Giê-su, mà Giê-su cũng là Con Ma Thánh [Holy Ghost] đã làm cho mẹ của mình là bà Mary mang thai rồi đẻ ra chính mình, theo thuyết “tam vị nhất thể, Ba Ngôi Thiên Chúa” của Công Giáo. [Xin đọc: http://en.wikipedia.org/wiki/Trinity] Sách Giáo Lý Công Giáo (Katholischer Katechismus) do Hoài Chiên dịch sang tiếng Việt giảng, trang 102: “Nhưng ba ngôi chỉ là một Chúa…Chúa duy nhất mà có ba ngôi như vậy, ta gọi là Ba Ngôi chí thánh… Chân lý về một Chúa mà có Ba Ngôilà mầu nhiệm cao cả nhất của Đức Tin ta..” Cái gọi là mầu nhiệm cao cả nhất của đức tin Công giáo là Chúa làm cho mẹ của mình mang thai đẻ ra chính mình.
Vì cả ba đều là một, cho nên chúng ta chỉ cần nghiên cứu về “một ngôi Thiên Chúa” là có thể biết cả “ba ngôi Thiên Chúa”. Chúng ta khá quen thuộc với những câu người Ki Tô Giáo nói về Thiên Chúa của họ, trong khi họ thực sự không biết Thiên Chúa là cái chi chi. Những câu ca tụng Thiên Chúa vô căn cứ và trái ngược với những gì viết về Thiên Chúa trong Thánh Kinh như: “Thiên Chúa quá thương yêu thế gian”, “Thiên Chúa là tình yêu”, hoặc “Giê-su yêu bạn”, "Giê-su đến để mang một tin vui, tin vui tình thương, tin vui tự do...", “Tin Mừng Phúc Âm” v..v… chẳng qua chỉ là những lời khoa trương bịp bợm đã được nhồi vào đầu óc của đám tín đồ thấp kém ở dưới, và thảm thay, thời buổi này mà người ta vẫn còn tiếp tục nhai đi nhai lại mấy câu vô nghĩa, sai sự thực đó trên các diễn đàn truyền thông, trong khi những câu đó chỉ nên nói trong khuôn viên các nhà thờ để các linh mục và con chiên nghe với nhau mà thôi.
Tôi nghĩ rằng, chúng ta nên tìm hiểu ít nhiều về Thiên Chúa của Ki Tô Giáo, và muốn tìm hiểu về Thiên Chúa của Ki Tô Giáo thì không đâu bằng cuốn “Kinh Thánh”, đặc biệt là Cựu Ước. Thực ra, như được viết rõ trong cuốn Thánh Kinh, Thiên Chúa của Ki Tô Giáo chỉ là Thiên Chúa của dân tộc Do Thái, tuyệt đối không có liên quan gì đến các dân tộc khác trên thế giới. Ki Tô Giáo, bành trướng ở Âu Châu bằng bạo tàn, cưỡng bách v..v.. và sau đó bành trướng trên thế giới song song với chính sách thực dân của Tây phương có ưu thế về vũ khí, cho nên đã reo rắc vào đầu óc của những người vốn không có đầu óc, niềm tin là Thiên Chúa của người Do Thái chính là Thiên Chúa của cả nhân loại, dựa theo huyền thoại “Sáng Thế” trong Cựu Ước và cho Thiên Chúa là “Cha chung của nhân loại”. Nhưng ngày nay, trước những tiến bộ trí thức của con người về vũ trụ và nguồn gốc loài người, huyền thoại “Sáng thế” của Ki Tô Giáo đã không còn chỗ đứng trong đầu óc của những con người văn minh tiến bộ. Chính Giáo hoàng John Paul II của Công giáo, khi chấp nhận thuyết Tiến Hóa, khẳng định là con người không phải do Thiên Chúa sinh ra trong một khoảnh khắc, đã dứt khoát loại bỏ huyền thoại “Sáng Thế” trong Cựu Ước. Tuy nhiên các con chiên Việt Nam trí thức của ông ta trên tiengnoigiaodan.net vẫn đưa ra luận điệu thần học của thời bán khai: Thiên Chúa là “cha chung của nhân loại”. Đã có nhiều công cuộc nghiên cứu về Thiên Chúa của Ki Tô Giáo, sau đây là vài cuốn điển hình:
“The Existence of God”, The Macmillan Company, New York 1972, do chủ biên Paul Edwards biên tập.
“The Case Against God”, Prometheus Books, New York, 1989, của George H. Smith.
“Critiques of God: Making The Case Against Belief In God”, Prometheus Books, New York, 1997, do Chủ Biên Peter A. Angeles biên tập.
The Dark Side of God, Element Books, Boston, USA, 1999, của Douglas Lockhart
“The Impossibility of God”, Prometheus Books, New York, 2003, do chủ biên Michael Martin và Ricki Monnier biên tập.
“Atheist Universe: The Thinking Person’s Answer To Christian Fundamentalism”, Ulysses Press, Berkeley, 2006, của David Mills [Sử dụng lô-gíc giản dị, thẳng thắn, cuốn sách này bác bỏ mọi lý luận dùng để “chứng minh” là có God (This book rebuts every argument that claims to “prove” God’s existence)]
“God Is Not Great: How Religion Poisons Everything”, Twelve Hachette Book, New York, 2007, của Christopher Hitchens [God không sáng tạo ra chúng ta. Chúng ta sáng tạo ra God. Chúng ta làm hại con cháu chúng ta – và làm nguy hại đến thế giới – bằng cách nhồi sọ chúng (God did not make us. We made God. We damage our children – and endanger our world – by indoctinating them)]
“God’s Problem: How The Bible Fail To Answer Our Most Important Question – Why We Suffer?”, HarperOne, New York, 2008, của Bart D. Ehrman
“The God Delusion”, First Mariner Books, New York, 2008, của Richard Dawkins.
Trong bài này, tôi không bàn đến vấn đề Thiên Chúa có hiện hữu hay không. Đối với đầu óc có một thói xấu “vô thần” [Voltaire: Atheism is the vice of a few intelligent people,vô thần là thói xấu của một số ít người thông minh] như tôi thì tôi không quan tâm mấy đến chuyện Thiên Chúa có hiện hữu hay không, mà chỉ quan tâm đến vấn đề Thiên Chúa của Ki-Tô-Giáo như được viết trong cuốn Bible là cái chi chi, có đáng để cho những con người có đôi chút đầu óc tin và tôn thờ hay không. Đây chính là mục đích của bài viết này.
Đọc ít nhiều về Thiên Chúa của Ki Tô Giáo mà các tín đồ Ki Tô Giáo thường ca tụng là “Thiên Chúa lòng lành” (Le bon Dieu), là “Thiên Chúa quá thương yêu thế gian” v..v… như trên tôi cảm thấy ngỡ ngàng khi đọc những nhận định sau đây về Thiên Chúa đó, và đây chỉ là vài nhận định điển hình:
1) Tổng Thống Thomas Jefferson của Mỹ, sau khi đọc cuốn “Thánh Kinh”, đã nhận định về Thiên Chúa của Ki Tô Giáo là “một nhân vật có tính tình khủng khiếp – độc ác, ưa trả thù, đồng bóng, và bất công” [Thomas Jefferson describes The God of Moses as “a being of terrific character – cruel, vindictive, capricious and unjust].
2) James A. Haught: Qua luận lý, chúng ta có thể thấy quan niệm của giáo hội về một Thiên Chúa ở trên trời với lòng “quá thương yêu thế gian” không đứng vững. Nếu có một đấng thần linh sáng tạo ra mọi thứ hiện hữu thì ông ta đã làm ra ung thư vú cho phái nữ, bệnh hoại huyết cho trẻ con, bệnh cùi, bệnh AIDS, bệnh mất trí nhớ (Alzheimer), và hội chứng Down (khuyết tật tinh thần). Ông ta ra lệnh cho những con cáo cắn xé nát những con thỏ ra từng mảnh, những con báo giết những hươu nai. Không có một con người nào độc ác đến độ hoạch định những sự khủng khiếp như vậy. Nếu một đấng siêu nhiên làm như vậy, ông ta là một con quỷ, không phải là một người cha nhất mực nhân từ.
[Haught, James A., 2000 Years of Disbelief: Famous People with the Courage to Doubt, p. 324: Through logic, you can see that the church concept of an all-loving heavenly creator doesn't hold water. If a divine Maker fashioned everything that exists, he designed breast cancer for women, childhood leukemia, leprosy, AIDs, Alzheimer's disease, and Down's syndrome. He madated foxes to rip rabbits apart and cheetahs to slaughter fawns. No human would be cruel enough to plan such horrors. If a supernatural being did so, he's a monster, not an all-merciful father.]
3) Giám mục John Shelby Spong: Cuốn Thánh Kinh đã làm cho tôi đối diện với quá nhiều vấn đề hơn là giá trị. Nó đưa đến cho tôi một Thiên Chúa mà tôi không thể kính trọng, đừng nói đến thờ phụng. [ John Shelby Spong, Rescuing The Bible From Fundamentalism, p. 24: A literal Bible presents me with far more problems than assets. It offers me a God I cannot respect, much less worship.]
4) Linh mục Công giáo James Kavanaugh viết về “Huyền Thoại Cứu Rỗi” trong cuốnSự Sinh Ra Của Thiên Chúa (The Birth of God), xin đọc:http://sachhiem.net/TCN/TCNtg/TCN36.php :
Nhưng đối với con người hiện đại. chuyện hi sinh của Giê-su chẳng có ý nghĩa gì mấy, trừ khi hắn đã bị reo rắc sự sợ hãi và bị tẩy não từ khi mới sinh ra đời (But to modern man, it makes far less sense unless he has been suitably frightened and brainwashed from birth). Đối với tôi (Linh mục James Kavanaugh), đó là một huyền thoại “cứu rỗi” của thời bán khai, miêu tả một người cha giận dữ [Thiên Chúa], chỉ nguôi được cơn giận bằng cái chết đầy máu me của chính con mình.Đó là một chuyện độc ác không thể tưởng tượng được của thời bán khai (It is a primitive tale of unbelievable cruelty).
5) Nhưng đặc biệt hơn cả là khi đọc Richard Dawkins trong cuốn “The God Delusion”, ấn bản 2008, tôi thấy tác giả đưa ra tới 16 nhận định về Thiên Chúa của Ki Tô Giáo rất đáng để chúng ta nghiên cứu để tìm hiểu sự thật. Mở đầu Chương 2, trang 51, về “Giả Thuyết Về Thiên Chúa” [The God Hypothesis], tác giả Richard Dawkins viết:
Không cần phải bàn cãi gì nữa, Thiên Chúa trong Cựu Ước là nhân vật xấu xa đáng ghét nhất trong mọi chuyện giả tưởng: ghen tuông đố kỵ và hãnh diện vì thế; một kẻ nhỏ nhen lặt vặtbất công, có tính đồng bóng tự cho là có quyền năng và bất khoan dung; một kẻ hay trả thù; một kẻ khát máu diệt dân tộc khác; một kẻ ghét phái nữ, sợ đồng giống luyến áikỳ thị chủng tộcgiết hại trẻ con, chủ trương diệt chủngdạy cha mẹ giết con cáiđộc hại như bệnh dịch, có bệnh tâm thần hoang tưởng về quyền lực, của cải, và toàn năng [megalomaniacal]thích thú trong sự đau đớn và những trò tàn ác, bạo dâm [sadomasochistic], là kẻ hiếp đáp ác ôn thất thường.
[The God of the Old Testament is arguably the most unpleasant character in all fiction: jealous and proud of it; a petty, unjust, unforgiving control-freak; a vindictive, bloodthirsty ethnic cleanser; a misogynistic, homophobic, racist, infanticidal, genocidal, filicidal, pestilential, megalomaniacal, sadomasochistic, capriciously malevolent bully.]
Tôi nghĩ rằng, tất cả những tác giả trên phải có lý do gì mới dám viết ra những điều như vậy, vì có tới gần 1/3 nhân loại, nghĩa là khoảng 2 tỷ người, tuyệt đại đa số thuộc thành phần thấp kém, ít hiểu biết trong xã hội, tin và thờ phụng Thiên Chúa của Ki Tô Giáo, và nhất là viết ngay trên nước Mỹ, một nước văn minh tiến bộ nhất nhưng lại lạc hậu nhất về niềm tin Ki Tô Giáo còn sót lại trên thế giới. Và khá lạ lùng, cuốn The God Delusion của Richard Dawkins lại là một cuốn sách thuộc loại bán chạy nhất ở phương trời Âu Mỹ. Đối với tôi thì tôi không lấy gì làm lạ khi đọc những dòng chữ trên của Richard Dawkins vì tôi đã đọc kỹ cuốn “Kinh Thánh”, đã thấy “Thiên Chúa quá thương yêu thế gian” hay “Thiên Chúa lòng lành” như thế nào trong Cựu Ước, và đã thấy những “Tin Mừng Phúc Âm” trong Tân Ước khó có thể gọi là “tin mừng”, ít nhất là qua những cuốn sau đây:
“The Bad News Bible: The New Testament” của Giáo sư David Voas, cuốn sách chứng minh Tân Ước mang tin xấu đến cho nhân loại chứ không phải là tin mừng.
“The X-Rated Bible: An Irreverent Survey of Sex in the Scripture” của Ben Edward Akerley: cuốn sách dày hơn 400 trang, liệt kê những chuyện tình dục dâm ô, loạn luân trong Thánh Kinh.
“All The Obscenities in the Bible” của Kasmar Gene: cuốn sách dày hơn 500 trang, liệt kê tất cả những chuyện tục tĩu, tàn bạo, giết người, loạn luân, độc ác đối với trẻ con v..v.. (Human sacrifice, murder and violence, hatred, sex, incest, child cruelty etc..) trong Thánh Kinh.
“The Bible Handbook” của W. P. Ball, G.W.Foote, John Bowden, Richard M. Smith et...: Liệt kê những mâu thuẫn (contradictions), vô nghĩa (absurdities), bạo tàn (atrocities) v..v.. trong Thánh Kinh.
“The Born Again Skeptic’s Guide to the Bible” của Bà Ruth Hurmence Green: Bình luận những chuyện tàn bạo, dâm ô, kỳ thị phái nữ trong Thánh Kinh.
“One Hundred Contradictions in the Bible” của Marshall J. Gauvin: Liệt kê 100 điều mâu thuẫn trong Thánh Kinh.
“The Bible Unmasked” của Joseph Lewis: Lột mặt nạ Thánh Kinh, đưa ra những sai lầm trong Thánh Kinh.
“Christianity Cross-Examined” của William Floyd: Phân tích từng quyển một trong Thánh Kinh.
“Christianity and Incest” của Annie Imbens & Ineke Jonker: Viết về Ki Tô Giáo và vấn đề loạn luân, những sự kiện về loạn luân và kỳ thị phái nữ bắt nguồn từ Thánh Kinh.

và nhiều tác phẩm của các học giả khác nghiên cứu về Thiên Chúa của Ki Tô Giáo. Muốn chứng minh là những nhận định của Richard Dawkins không sai, chúng ta chỉ cần chịu khó đọc kỹ cuốn Cựu Ước nhưng tôi nghĩ ít người ngoại đạo muốn bỏ ra thì giờ để làm công việc này, và những người trong đạo rất ít đọc kỹ “Kinh Thánh”, họ chỉ đọc những đoạn họ muốn đọc, hoặc được giáo hội bảo đọc, với những lời diễn giải của các “bề trên”, thường là lắt léo..
Rất may là trên Internet có Steve Wells, ngày 3 tháng 12, 2008, đã giúp chúng ta rất nhiều để giải quyết vấn nạn này trên trang nhà http://dwindlinginunbelief.blogspot.com/bằng cách đưa ra những câu trong “Thánh Kinh” để chứng minh là những nhận định của Richard Dawkins không phải là sai. Để giúp các độc giả Việt Nam hiểu rõ về Thiên Chúa của Ki Tô Giáo tôi sẽ dựa theo công cuộc nghiên cứu của Steve Wells để đưa ra những câu trong “Thánh Kinh” bằng tiếng Việt. Các tín đồ Ki Tô Giáo được dạy rằng: Con người là sản phẩm ưu ái của Thiên Chúa, được Thiên Chúa sáng tạo ra giống như Thiên Chúa, cho nên chúng ta phải biết ơn, phải sợ hãi và thờ phụng Thiên Chúa, và hết lòng hết sức yêu Thiên Chúa. Nhưng các tín đồ, nhất là các tín đồ Ki Tô Giáo Việt Nam, rất ít người biết rằng, chính Giáo Hoàng John Paul II đã phát biểu năm 1996:
Thân xác con người có thể không phải là sự sáng tạo tức thời của Thượng đế, mà là kết quả của một quá trình tiến hóa dần dần... Những kiến thức mới nhất dẫn đến việc phải chấp nhận Thuyết Tiến Hóa hơn chỉ là một giả thuyết.
(The human body may not have been the immediate creation of God, but is the product of a gradual process of evolution...Fresh knowledge leads to recognition of the theory of evolution as more than just a hypothesis).
Như vậy, Thiên Chúa của Ki Tô Giáo không phải là “cha chung của nhân loại”, sáng tạo ra tổ cha Adam của chúng ta từ đất bụi (earth dust), và tổ mẹ Eve, từ cái xương sườn của Adam. Nếu đã không có cái gì là tổ cha Adam và tổ mẹ Eva thì cũng chẳng làm gì có cái gọi là “tội tổ tông” mà chúng ta phải cần đến một anh thợ mộc Do Thái để cứu chuộc cái tội không hề có đó. Và do đó, chuyện Giê-su bị đóng đinh trên cây thập giá cùng một lượt với hai tên ăn trộm chỉ là chuyện của một người Do Thái bị xử cùng một loại hình phạt trong thời cách đây 2000 năm của La Mã đối với các tội phạm xã hội. Và huyền thoại “cứu rỗi”, theo Linh mục James Kavanaugh, chỉ là một huyền thoại độc ác không thể tưởng tượng được của thời bán khai, chẳng còn ý nghĩa gì mấy.
Mặt khác, nếu chúng ta không phải là hậu duệ của Adam và Eve, thì chúng ta không cần phải nhớ ơn Thiên Chúa về sự “sáng tạo” không hề có của ông ta ra chúng ta. Tất nhiên những lời các “bề trên” dạy giáo dân là Thiên Chúa sáng tạo ra con người chỉ là những lời bịp bợm, sai sự thực, cho nên chính giáo hoàng John Paul II và nhiều nhà lãnh đạo Ki Tô Giáo đã bác bỏ.. Quý vị nào không đồng ý, xin mời lên tiếng.

Bây giờ chúng ta hãy đi vào từng điểm một của Richard Dawkins viết về Thiên Chúa của Ki Tô Giáo ở trên để xem vì lý do gì mà tác giả lại viết như vậy. Những ai nghi ngờ những gì tôi viết xin hãy có một cuốn “Kinh Thánh” ở trước mặt để kiểm chứng. Tôi dùng cuốn Holy Bible, The New King James Version, cuốn được dùng nhiều nhất trong thế giới Tây phương, song song với cuốn Thánh Kinh bằng tiếng Việt do Thánh Kinh Hội Quốc tế xuất bản năm 1994. Đọc cuốn “Thánh Kinh” bằng tiếng Việt chúng ta thấy rất nhiều chỗ dịch sai, sai văn, sai ý, và cố ý làm nhẹ bớt cái mặt xấu xa của Thiên Chúa, thí dụ như “jealous” dịch là “kỵ tà” trong khi nguyên nghĩa của “jealous” là “ghen tuông, đố kỵ”.

1) Thiên Chúa có phải là một kẻ ghen tuông, đố kỵ hay không?
Xuất Ê-Díp-Tô Ký 20: 5 và Phục Truyền 5:9: Ta, Thiên Chúa của các ngươi, là một Thiên Chúa ghen tuông đố kỵ, sẽ trừng phạt tới ba bốn thế hệ sau của những kẻ nào ghét Ta (nghĩa là những người đi thờ phụng Thần khác hay hình ảnh khác)
Xuất Ê-Díp-Tô Ký 34: 14: … các ngươi không được thờ phụng Thần nào khác, vì Thiên Chúa, tên ông ta là “Ghen Tuông, Đố Kỵ”, là một Thiên Chúa Ghen Tuông, Đố Kỵ[for the Lord, whose name is Jealous, is a jealous God]
Phục Truyền 6: 15: Vì Thiên Chúa của ngươi là một Thiên Chúa ghen tuông đố kỵtrong đám các ngươi [For the Lord your God is a jealous God among you]
Phục Truyền 29: 20: Cơn thịnh nộ của Thiên Chúa và lòng ghen tuông đố kỵ của Người sẽ đốt cháy người đó, và mọi sự nguyền rủa trong cuốn sách này sẽ đổ lên đầu hắn [trong cuốn “Kinh Thánh”, Cựu Ước cũng như Tân ước, có rất nhiều lời nguyền rủa. TCN]
Phục Truyền 32: 16: Chúng khiêu khích Thiên Chúa ghen tuông, đố kỵ với các Thần khác [They provoked Him to jealousy with other gods]
Đó chỉ là vài câu điển hình mô tả tính ghen tuông, đố kỵ của Thiên Chúa. Trong “Kinh Thánh” còn nhiều câu nói về tính ghen tuông đố kỵ của Thiên Chúa. Vì quá nhiều, tôi không thể kể hết ra đây được. Nhưng độc giả, nếu có cuốn “Kinh Thánh” trong nhà, thì có thể đọc những đoạn sau đây trong “Kinh Thánh” viết về tính ghen tuông đố kỵ của Thiên Chúa: Deuteronomy 32:21Joshua 24:191 Kings 14:22Ezekiel 8:3, 5; Ezekiel 16:38Ezekiel 16:42Ezekiel 23:25Ezekiel 36:5Ezekiel 38:19Nahum 1:2Zechariah 1:14Zechariah 8:2Zephaniah 3:8
2) Thiên Chúa có phải là một kẻ nhỏ nhen lặt vặt (petty) không?
Xuất Hành 28:33,35: Dùng chỉ xanh, tím, đỏ thắt hình trái lựu xung quanh gấu áo, xen kẽ với những chuông vàng. Aaron sẽ mặc áo đó và chuông vàng sẽ khua mỗi khi Aaron vào nơi thánh trước Chúa và khi đi ra, như vậy hắn sẽ không bị chết [Không làm theo lời này thì sẽ bị Chúa vật chết]
Lê-Vi 19: 19: Phải giữ luật của Ta: không được cho các thú vật khác giống giao hợp cùng nhau, không được gieo hai thứ hạt giống trong cùng một đám ruộng, không được mặc áo may bằng hai thứ vải.
Phục Truyền 17:1: Không được dâng tế Thiên Chúa của các ngươi các vật hi sinh như bò, cừu nào có tật, vì đó là điều ghê tởm đối với Thiên Chúa.
Phục Truyền 23:1: Một người bị thương dập vào đá, hoặc dương vật bị cắt, sẽ không được vào cộng đồng của Thiên Chúa.
Phục truyền 23:2: Một đứa con hoang không được vào cộng đồng của Thiên Chúa, cả 10 thế hệ sau của hắn cũng vậy.
Phục Truyền 23: 13-14: Mỗi người phải có một cái xuổng nhỏ trong hành trang của mình để khi đi cầu xong phải đào lỗ lấp lại. Trại phải giữ sạch sẽ, vì Chúa đi đi giữa trại quân để cứu giúp các ngươi đánh kẻ thù, không muốn nhìn thấy những thứ dơ bẩn giữa các ngươi mà bỏ đi.
Thiên Chúa không có cái gì hay hơn để dạy con người mà dạy những chuyện nhỏ nhen lặt vặt như trên. Nhưng theo đúng luật trong Phục truyền 23:2 thì rất có thể chính Giê-su, một đứa con hoang, cũng không được vào cộng đồng của Thiên Chúa. Thật vậy, Giám mục John Shelby Spong viết trong cuốn Sinh Ra Từ Một Người Đàn Bà: Một Giám Mục Nghĩ Lại Chuyện Sinh Ra Đời Của Giê-su (Born of a woman: A Bishop Rethinks The Birth of Jesus, Harper, SanFrancisco, 1992), trang 41:
Giê-su đã được “ sinh ra từ một người đàn bà”. Nguồn gốc sinh ra đời của Giê-su cũng gây nhiều tai tiếng như cách ông ta chết. Ông ta (Giê-su) không là ai cả, một đứa trẻ ở Nazareth, chẳng có gì tốt đẹp có thể rút tỉa ra từ sự sinh ra đời này. Chẳng có ai biết cha ông ta là ai. Rất có thể ông ta là một đứa con hoang. Rải rác trong miền đất truyền thống Ki Tô lúc đầu (4 Phúc Âm), có những chi tiết chứng tỏ như vậy, giống như những thỏi mìn chưa kiếm ra và chưa nổ .
(But he was “born of a woman”… His origins were as scandalous as his means of death. He (Jesus) was a nobody, a child of Nazareth out of which nothing good was thought to come. No one seemed to know his father. He might well have been illegitimate. Hints of that are scattered like undetected and unexploded nuggets of dynamite in the landscape of the the early Christian tradition.)
Thật vậy, trong thời đại ngày nay, nếu không còn mấy người tin vào chuyện hoang đường là Thánh Linh, nguyên thủy chỉ là một con Ma Thánh (Holy Ghost), một thực thể phi vật chất, có thể làm cho mẹ của Giê-su là Mary mang thai, thì tất nhiên Giê-su phải là đứa con hoang. Và không phải chỉ có Giám mục John Shelby Spong mới nhận định như trên, mà nhiều học giả khác và cả những nhà thần học trong Ki Tô giáo, thí dụ như Giáo sư thần học Công giáo Uta Ranke-Heinemann hay Mục sư Ernie Bringas, một nhà thần học Tin Lành, v..v.. cũng đã loại bỏ huyền thoại về Giê-su sinh ra từ một nữ trinh do ân sủng của Thánh Linh (The fairy tale of Virgin birth).

3) Thiên Chúa có bất công, tự cho là có quyền năng làm ác và bất nhân không?
Xuất Hành 4:23: Nếu ngươi (Vua Ai Cập) không để cho người Do Thái ra đi, Ta sẽ giết con của ngươi, và ngay cả đứa con đầu lòng của ngươi.
Xuất Hành 13:15: Thiên Chúa giết mọi đứa con đầu lòng trên đất Ai cập, con đầu lòng của người cũng như con đầu lòng của các súc vật.
Xuất Hành 20: 5 và Phục Truyền 5:9: Ta, Thiên Chúa của các ngươi, là một Thiên Chúa ghen tuông đố kỵsẽ trừng phạt tới ba bốn thế hệ sau của những kẻ nào ghét Ta(nghĩa là những người đi thờ phụng Thần khác hay hình ảnh khác)
Isaiah 14: 21: Hãy sẵn sàng để giết những đứa con vì tội của cha chúng.
Xin đọc trong http://skepticsannotatedbible.com/inj/ot_list.html, có liệt kê 878 vụ bất công của Thiên Chúa trong Cựu ước.
Joshua 24:19: Ông ta là một Thiên Chúa ghen tuông, đố kỵ; ông ta không tha thứcho những sự phạm pháp [nghĩa là thờ các thần khác] cũng như những tội lỗi của ngươi.
Jeremiah 11:14: Vậy ngươi (Jeremiah) chớ cầu nguyện thay cho dân này (dân Giu-đa); chớ vì chúng nó mà lên tiếng cầu nguyện; vì khi chúng nó cầu nguyện Ta khi bị hoạn nạn Ta sẽ không nghe chúng. [Điều này: “Ta sẽ không nghe chúng” thật đã rõ ràng ở Tòa Khâm Sứ và Thái Hà, vì Thiên Chúa không hề biết đến dân Việt, và trong chương trình “cứu rỗi” của Giê-su không hề có người Việt như Tân Ước đã viết rõ]
Jeremiah 14:12: Khi chúng nó (dân Giu-đa) nhịn ăn, và khi chúng nó dâng cúng đồ nướng và bánh trái, Ta sẽ không nhận: nhưng ta sẽ diệt chúng nó bằng gươm giáo, nạn đói và ôn dịch.
Ezekiel 8:18: Vậy Ta sẽ làm theo cơn giận của Ta: mắt ta sẽ không đoái thương chúng nó, Ta cũng chẳng có lòng thương xót; và dù chúng kêu van vào tai Ta, Ta cũng không thèm nghe chúng.
Chúng ta hãy đọc vài câu trích từ Phục Truyền 28:15-68:
15-24: Nếu ngươi không nghe theo lời phán của Thiên Chúa ngươi, không làm theo các lời răn và luật pháp của Ngài thì mọi sự rủa sả sẽ giáng xuống trên mình ngươi.
Ngươi sẽ bị rủa sả ở trong thành và ngoại đồng ruộng, cái giỏ và thùng nhồi bột của ngươi cũng bị rủa sả…bông trái của đất ruộng ngươi, luôn với những con bò con, chiên con của ngươi đều bị rủa sả.
Ngươi sẽ bị rủa sả khi đi ra và lúc đi vào.. Thiên Chúa sẽ giáng xuống ngươi sự rủa sả, kinh khủng, và hăm dọa cho đến khi ngươi bị hủy diệt.. Ngài sẽ khiến cho ôn dịch theo đuổi ngươi cho đến khi ngươi bị hủy diệt khỏi trái đất… Ngài sẽ giáng bịnh lao, bịnh nóng lạnh, bịnh phù, hạn hán, binh đao và sâu bọ trong đồng lúa cho đến khi ngươi chết. Thay vì mưa, Ngài sẽ khiến cát bụi từ trên trời sa xuống trên đất ngươi cho đến khi ngươi bị hủy diệt.
27: Thiên Chúa sẽ giáng cho ngươi ghẻ chốc của xứ Ai Cập, trĩ lậu, ghẻ ngứa và lác, mà ngươi không thể chữa lành..
53: Ngươi sẽ ăn hoa quả của thân thể mình, tức là ăn thịt con trai và con gái mình, mà Thiên Chúa ban cho ngươi.
Trong Phục Truyền 28:15-68: còn có nhiều đoạn khác Thiên Chúa phán rất ác ôn và ghê tởm mà tôi nghĩ không có một ác quỷ nào có thể độc ác và tàn bạo như vậy.

4) Thiên Chúa có ưa trả thù không?
Phục Truyền 32: 35: Sự báo thù sẽ thuộc về ta, phần đối trả sẽ qui về ta, vì ngày khốn khổ của chúng đã gần kề.
Phục Truyền 32:39-43: Ta giết cho chết…Ta làm cho bị thương…Ta sẽ báo thù kẻ cừu địch ta… Ta sẽ làm cho các mũi tên của ta đẫm máu.. những lưỡi gươm của ta đính đầy thịt… Vì Đức Chúa Trời sẽ trả thù máu của tôi tớ Ngài, trả thù kẻ cừu địch Ngài.
Jeremiah 11:22 : Này, Ta sẽ phạt chúng nó; những người trai tráng sẽ chết bởi gươm đao, con trai con gái của chúng sẽ chết bởi đói kém.
Jeremiah 46:10: Ngày đó thuộc về Chúa.., ấy là ngày báo thù, Ngài sẽ báo thù kẻ thù nghịch mình.
Micah 5:14: Ta sẽ báo thù những nước không nghe theo ta, trong cơn thịnh nộ và căm tức của ta.

5) Thiên Chúa có khát máu không?
Leviticus 4:17: Và Thầy tế lễ sẽ nhúng ngón tay vào máu [của con bò bị giết để tế Thiên Chúa] và rảy bảy lần trước Thiên chúa.
Leviticus 26:28-29: Ta sẽ nổi giận, phạt tội các ngươi nặng gấp 7 lần. Và các người sẽ ăn thịt con trai và con gái các ngươi. [And ye shall eat the flesh of your sons, and the flesh of your daughters shall ye eat.]
Phục Truyền 32:39-42: Ta giết cho chết…Ta làm cho bị thương…Ta sẽ báo thù kẻ cừu địch ta… Ta sẽ làm cho các mũi tên của ta đẫm máu.. những lưỡi gươm của ta đính đầy thịt…
Thi Thiên 68: 21-23: Thiên Chúa sẽ dẫm nát đầu kẻ thù của ông ta.. Và chân các người sẽ ngập máu kẻ thù.
Isaiah 34: 6-8: Lưỡi gươm của Chúa dính đầy máu… Đất đai của chúng sẽ ngập máu… Vì đó là ngày trả thù của Thiên Chúa.
Độc giả nào thích ăn thịt uống máu Chúa thì có thể đọc thêm những hành động khát máu của Thiên Chúa trong cuốn Thánh Kinh như sau: Isaiah 49: 26Isaiah 63: 2-6;Jemeriah 19: 9Jeremiah 46: 10Jeremiah 48: 10Ezekiel 39: 17, 18, 19Zephaniah 1: 17. Cũng xin đọc ở đây: http://skepticsannotatedbible.com/cruelty/ot_list.html danh sách769 hành động độc ác trong Cựu Ước. [See here for a list of 769 Old Testament cruelties.]

6) Thiên Chúa có phải là một kẻ khát máu diệt dân tộc khác không?
Deutoronomy 13:15: Các ngươi phải dùng kiếm tận diệt tất cả dân chúng trong thành (vì họ đi thờ thần khác), phá hủy hoàn toàn tất cả những gì trong đó, và cả mọi súc vật trong đó.
1 Samuel 15: 2-3: Ta sẽ trừng phạt dân Amalek và phá hủy tất cả những gì chúng có và giết hết không chừa ai: đàn ông, đàn bà, con trẻ, con nít mới sinh, bò, cừu, lạc đà và lừa của chúng.

7) Thiên Chúa có ghét phái nữ không?
Sáng Thế 19: 8: “Thánh” Lot (người được Thiên Chúa chọn là người công chính duy nhất trong thành Sô-đôm) phán: “Nay, tôi có hai đứa con gái còn trinh trắng. Tôi sẽ dẫn chúng ra cho anh em muốn làm gì thì làm….” [Sau đó, chuyện “Thánh” Lot còn tệ mạt hơn: ngủ với cả hai con gái và sinh con (Sáng Thế 19: 33-38)]
Lê-Vi 21: 9: Nếu con gái của thầy tế lễ làm nghề mãi dâm, xúc phạm cha mình, người con gái ấy phải bị thiêu sống.
Dân Số 31: 15-18: Moses hỏi thuộc hạ: “Tại sao các ngươi để cho tất cả phụ nữ Ma-đi-an còn sống?..Ta phải giết hết những đứa con trai và tất cả đàn bà đã ngủ với đàn ông, nhưng để cho các trinh nữ sống..” Tại sao vậy? Vì Thiên Chúa không thích đàn bà, chỉ thích trinh nữ. Trong các chiến lợi phẩm, Moses theo lệnh Thiên Chúa, đã dâng cho Thiên Chúa 2 phần ngàn của tất cả các chiến lợi phẩm trong đó có 32 gái trinh (Dân Số: 31: 40), 2 phần ngàn của số 16000 trinh nữ. Làm Thiên Chúa của đạo Thiên Chúa kể ra cũng sướng thật, nhưng cũng chưa sướng bằng những người Hồi Giáo tử vì đạo, vì trên thiên đường (mù) lúc nào cũng có 72 trinh nữ chờ đón họ.
Phục Truyền 22: 23-24: Luật của Thiên Chúa: Nếu một người đàn ông thông dâm với một gái trinh đã đính hôn làm vợ người khác, phải mang cả hai ra cổng thành và ném đá cho chết. [Tân Ước viết: Trinh nữ Mary đã đính hôn làm vợ của Joseph, nhưng con Ma Thánh, cũng là Thiên Chúa, cũng là Giê-su, đã thông dâm với Maria để sinh ra Giê-su, vậy mà chẳng có ai mang họ ra cổng thành để ném đá cho chết. Làm Chúa của Thiên Chúa Giáo kể cũng sướng thật, tha hồ làm bậy mà chẳng sao cả. Chẳng vậy mà khi Vatican phong thánh cho một tên Linh mục dâm tặc ở Trung Quốc thì Trung Quốc đã lên tiếng phản đối và Vatican đã phải xin lỗi. Lý do: tên Linh mục này tự cho là Chúa Thứ Hai, bắt chước Thiên Chúa, và ra lệnh cho con chiên Tàu, người con gái nào trước khi lên xe hoa về nhà chồng cũng phải để cho ông ta hưởng trước, vì đó là ân sủng của Chúa. Chuyện này không chỉ xảy ra ở Trung Quốc, mà còn xảy ra nhiều ở Âu Châu. Không hiểu Việt Nam ra sao, nhưng hình như trong một cuốn hồi ký của ai đó có kể là đi ở các miền xa xôi trong nước thấy nhiều con lai trong các xứ đạo. Người dân ở đó giải thích, khi có mang luôn luôn tưởng nhớ và cầu nguyện Đức Mẹ nên sinh ra con đẹp đẽ như Đức Mẹ.]
Độc giả nào muốn biết về Thiên Chúa đối với phái nữ như thế nào xin hãy đọc thêmPhục Truyền 20: 13-14Phục truyền 21: 11-13, 15Phục truyền 22: 13, 14-21Phục truyền 25: 11-12Thẩm Phán 5: 302 Samuel 12: 11Ezekiel 26: 6.

8) Thiên Chúa có kỵ đồng giống luyến ái không?
Lê-vi 18: 22: Không được đồng giống luyến ái, đó là một tội đáng tởm.
Lê-vi 20: 13: Hai người đồng giống luyến ái phải bị xử chết vì họ phạm tội đáng tởm [Như vậy thì gần nửa dân San Francisco ngày nay đều phải lên ghế điện, nếu Ki Tô Giáo ở Mỹ có quyền như Công Giáo trong thời trung Cổ.]
9) Thiên Chúa có kỳ thị chủng tộc không?
Phục truyền 7: 6: Thiên Chúa của các ngươi đã chọn các ngươi làm dân tộc của Người, một kho báu đặc biệt đứng trên mọi dân tộc khác trên mặt đất.
Phục truyền 23: 2-3: Một người con hoang (như Giê-su về sau) không được vào cộng đồng dân Chúa. Con cháu người này đến 10 đời sau cũng không được vào cộng đồng dân Chúa. Người Am-môn, người Mô-áp không được vào cộng đồng dân Chúa. Con cháu chúng đến 10 đời sau cũng không bao giờ được vào cộng đồng dân Chúa (even to the tenth generation none of his descendants shall enter the congregation of the Lord forever). [Xin nhớ, dân Chúa là dân Do Thái chứ chẳng phải là dân tộc nào khác, kể cả Việt Nam]

10) Thiên Chúa có phải là kẻ thích giết hại con cái không?
Xuất Hành 12: 29: Vào nửa đêm Thiên Chúa giết chết mọi đứa con đầu lòng trên đất Ai Cập, từ đứa con đầu lòng của Vua Ai Cập (Pharaoh) cho đến các con đầu lòng của các tù nhân trong ngục tối, và luôn cả những đứa con đầu lòng của súc vật.
Lê-vi 26: 22: Ta sẽ sai các ác thú đến giữa các ngươi để xé nát con cái các ngươi và giết hết súc vật của các ngươi.
Lê-vi 26: 29: Các ngươi sẽ ăn thịt con trai con gái các ngươi [You shall eat the flesh of your sons, and you shall eat the flesh of your daughters]
2 Samuel 12: 15-18: Và Thiên Chúa làm cho đứa con của David, sinh ra bởi vợ của Uriah, đau nặng…Và bảy ngày sau đứa bé chết.
Ezekiel 5: 10: Vậy những người cha sẽ ăn thịt các con trai của mình, các con trai sẽ ăn thịt những người cha của mình [Therefore fathers shal eat their sons, and sons shall eat their fathers]
Jeremiah 19: 9: Ta sẽ làm cho chúng nó ăn thịt các con trai, con gái của mình …

11) Thiên Chúa có chủ trương diệt chủng không?
Phục truyền 13: 15: Các ngươi phải dùng kiếm tận diệt tất cả dân chúng trong thành (vì họ đi thờ thần khác), phá hủy hoàn toàn tất cả những gì trong đó, và cả mọi súc vật trong đó.
Phục Truyền 20: 16-17: Nhưng đối với những thị trấn của các dân tộc mà Thiên Chúa cho các ngươi thừa hưởng, các ngươi không được để cho một sinh vật có hơi thở nào được sống sót. Mà các ngươi phải tận diệt các dân Hittite, Amorite, Canaanite, Perizzite, Hivite và Jebusite như Thiên Chúa đã ban lệnh cho các ngươi.
Joshua 10: 40: Vậy Joshua chinh phục mọi miền đất, miền núi, đồi giốc cũng như miền đồng bằng phía Nam, tiêu diệt các Vua ở các nơi này, tận diệt mọi sinh vật có hơi thở, theo đúng lệnh của Thiên Chúa của Do Thái.
1 Samuel 15: 2-3: Ta sẽ trừng phạt dân Amalek và phá hủy tất cả những gì chúng có và giết hết không chừa ai: đàn ông, đàn bà, con trẻ, con nít mới sinh, bò, cừu, lạc đà và lừa của chúng.

12) Thiên Chúa có dạy cha mẹ giết con không?
Lê-vi 20: 9: Đứa con nào rủa cha hay mẹ mình thì phải mang ra giết đi.
Lê-Vi 21: 9: Nếu con gái của thầy tế lễ làm nghề mãi dâm, xúc phạm cha mình, người con gái ấy phải mang đi thiêu sống.
Phục truyền 13: 6-10: Nếu anh em ngươi, con trai hay con gái ngươi, vợ ngươi hay bạn ngươi, khuyến dụ ngươi đi thờ các thần khác, thần của các nước lân bang hay xa xôi.., thì ngươi phải giết nó đi, trước hết là đích thân tay ngươi phải ném đá để cho nó chết, rồi sau mới đến tay của dân chúng. [Nếu luật này cũng được áp dụng đối với các tôn giáo khác thì mọi nhà truyền giáo Ki Tô, từ Alexandre de Rhodes cho tới Puginier v..v…, và các nhà truyền đạo Tin Lành trên thế giới đều phải bị ném đá cho chết đi. Nhưng mừng thay, chẳng có đạo nào ở Á Đông lại ác ôn như đạo Thiên Chúa]
Psalm 137: 9: Phúc cho kẻ nào đem những con trẻ của ngươi đập vào đá cho chết [Happy shall he who takes and dashes your little ones against the rock]

13) Thiên Chúa có độc hại như bệnh dịch không?
Dân Số 11: 33: Nhưng khi miếng thịt còn giữa hai hàm răng, trước khi kịp nhai, thì cơn thịnh nộ của Thiên Chúa nổi lên đối với dân tộc đó, và Thiên Chúa giáng cho dân tộc đó bệnh dịch thật lớn. (and the Lord struck the people with a very great plague)
Dân Số 21: 6: Do đó Thiên Chúa sai rắn lửa đến dân tộc đó và nhiều người bị rắn cắn chết
1 Samuel 5: 9: Bàn tay của Thiên Chúa giáng xuống thị trấn một sự tàn phá lớn lao, và Thiên Chúa giáng cho mọi người lớn nhỏ đều bị bệnh trĩ.
2 Samuel 24: 15: Vậy, Thiên Chúa cho bệnh dịch hoành hành khắp nước Israel, Từ Dan cho đến Beersheba, từ sáng cho đến thời gian ấn định, có đến 70,000 người chết.
Ezekiel 5: 17: Ta sẽ đem nạn đói và thú dữ đến cho các ngươi, chúng sẽ cắn xé các ngươi. Bệnh dịch và chiến tranh sẽ tàn phá các ngươi, ta sẽ mang gươm giáo đến giết các ngươi.

14) Thiên Chúa có bệnh tâm thần hoang tưởng về quyền lực, của cải, và toàn năng không? [megalomaniacal]
2 Samuel 22: 8-11: Rồi mặt đất rung chuyển, nền tảng trời chuyển động và lung lay, vì Thiên Chúa nổi giận. Khói phì ra từ mũi ông ta, và lửa phun ra từ miệng ông ta, đốt cháy than củi, Thiên Chúa xé trời ngự xuống với bóng tối dưới chân, cưỡi trên một thiên thần và bay, người ta thấy ông ta trên những cánh gió
Ezekiel 38: 23: Ta sẽ tán dương thổi phồng ta (magnify myself) và tự thánh hóa ta (sanctify myself, và nhiều quốc gia sẽ biết đến ta. Và rồi chúng sẽ biết ta là Chúa.
15) Thiên Chúa có thích thú trong sự đau đớn và những trò tàn ác, bạo dâm không? (sadomasochistic)
Ezekiel 22: 20-22: Thiên Chúa phán: Ta sẽ đem các ngươi đến lò nấu bạc, chì, đồng, sắt để náu cho ngươi chảy tan ra trong sự phẫn nộ của ta. Ta sẽ gom các ngươi lại, thổi hơi lửa phẫn nộ của ta và các ngươi sẽ bị nấu chảy tan. Cũng như bạc sẽ bị chảy tan trong lò nấu, các ngươi cũng sẽ bị nấu chảy tan trong đó, rồi các ngươi sẽ thấy rằng Ta, Thiên Chúa, đã đổ cơn phẫn nộ lên các ngươi.
Ezekiel 23: 34: Ngươi sẽ uống chén thống khổ ấy, rồi đập vỡ nó, lấy mảnh rạch nát ngực ngươi ra. Vì ta đã nói như vậy. Thiên Chúa xác nhận như vậy.

16) Thiên Chúa có phải là kẻ hiếp đáp ác ôn thất thường không?
Ezekiel 8: 18: Vậy ta sẽ hành động trong cơn giận: mắt ta sẽ không dung thứ, ta cũng chẳng có lòng thương hại, và dù chúng có kêu van lớn vào tai ta, ta cũng không thèm nghe chúng.
Ezekiel 9: 5-7: Tôi nghe Chúa bảo đối với những người không có dấu trên trán, hãy đi theo chúng khắp thành phố và giết chúng, đừng tiếc thương gì hết, cũng đừng thương hại gì hết. Hãy giết sạch chúng, già và trẻ, đàn bà, con gái, trẻ con..
Ezekiel 12: 20: Các thành phố đông dân sẽ bị hoang vắng,, đất đai tiêu điều, và các ngươi sẽ biết ta là Thiên Chúa.
Jeremiah 15: 3: Ta sẽ giáng trên chúng bốn tai họa: gươm giáo sát hại chúng, chó xé xác chúng, chim trời rỉa thịt và thú dữ cắn nát chúng.
Ezekiel 38: 21-22: Thiên Chúa phán: Ngươi sẽ bị đủ thứ khủng khiếp, kinh hoàng; mọi người sẽ giết lẫn nhau. Ta sẽ mang nó đến phán xét với gươm giáo và bệnh dịch. Ta sẽ giáng trên nó, trên quân đội của nó, và trên mọi người cùng ở với nó, mưa ngập lụt, mưa đá lớn, lửa cháy, mưa lưu huỳnh [Thánh Kinh tiếng Việt dịch “brimstone” là “súng đạn” trong thời mà David chỉ có cái ná cao su để bắn hòn cuội vào trán Goliah]
Trên đây tôi đã trích dẫn những câu trong Cựu Ước để chứng minh là Richard Dawkins không viết sai về 16 đặc tính ác ôn, côn đồ, tàn bạo, khát máu, vô nhân đạo v..v.. của Thiên Chúa của những người theo Thiên Chúa Giáo. Tôi không hiểu những bậc lãnh đạo trong Thiên Chúa Giáo đã dạy dỗ tín đồ của họ về Thiên Chúa của Thiên Chúa Giáo như thế nào, nhưng đối với tôi, khi đọc về những hành động của Thiên Chúa qua một số câu điển hình trích dẫn ở trên từ trong Thánh Kinh, tôi nghĩ tôi không thể nào lại có thể thờ phụng hay tôn vinh một Thiên Chúa như vậy. Trái lại, một Thiên Chúa như vậy cần phải lên án và loại bỏ ra khỏi đầu óc con người, để đầu óc con người không bị ô nhiễm bởi những hành động của Thiên Chúa như trên mà không một người nào còn có chút đầu óc còn có thể chấp nhận ông ta là Thiên Chúa. Và tôi thực tình không hiểu là người ta tôn thờ một Thiên Chúa như vậy là vì cái gì. Không biết có ai đó có thể giải đáp cho cái thắc mắc như trên của tôi hay không.
Tôi cũng hi vọng quý vị Giáo hoàng, Hồng Y, Tổng Giám Mục, Giám Mục, Linh mục, Mục sư và các bậc trí thức trong Ki Tô Giáo hãy giảng cho chúng tôi biết tại sao “Kinh Thánh” lại dạy chúng tôi phải “hết lòng hết sức yêu” và thờ một Thiên Chúa như vậy mà không được thờ thần nào khác, trong khi thần Cây Đa hay thần Bình Vôi của nước tôi chưa hề làm hại bất cứ một sinh mạng nào..
Nhưng thật ra thì Thiên Chúa đã giết bao nhiêu người vô tội, gồm cả già, trẻ, lớn, bé. Không có ai biết rõ vì có những vụ mà số nạn nhân không thể biết được, thí dụ như trong nạn Hồng Thủy, hay trong các tai họa mà Thiên Chúa giáng xuống dân Ai Cập. Nhưng có một người có đủ kiên nhẫn để đếm số nạn nhân có thể đếm được trong Cựu Ước. Và ông ta đã đăng trên trang nhà: http://dwindlinginunbelief.blogspot.com/2009/01/who-has-killed-more-satan-or-god.html dưới đầu đề “Ai giết nhiều hơn, Thiên Chúa hay Satan?” (Who has killed more, Satan or God?).
Kết quả thật là bất ngờ, con số mà ông ta đếm được là, Thiên Chúa giết tất cả là 2,301,417 (2 triệu 300 lẻ 1 ngàn và 417 người) trong khi Satan chỉ giết có 10 người và được Thiên Chúa chấp thuận trong một cuộc thách thức với Satan trong vụ gia đình ông Job. Sau đó ông ta còn lập một bảng ước tính (estimate) các vụ giết người của Thiên Chúa hay theo lệnh của Thiên Chúa và con số ước tính là Thiên Chúa giết tất cả khoảng 33 triệu người (33 million).
Có phải vì vậy mà ngay từ cuối thế kỷ 19, Robert G. Ingersoll đã viết:
Ngày nay, nếu một người làm theo những lời dạy trong Cựu Ước thì hắn ta là một tên phạm tội ác. Nếu hắn theo sát những lời dạy trong Tân ước thì hắn là một tên điên.[If a man would follow, today, the teachings of the Old Testament, he would be a criminal. If he would follow strictly the teachings of the New, he would be insane.]